Sương mù lãng đãng bay bay trước cửa động che đậy thông đạo lúc ẩn lúc hiện chờn vờn hư hư thực thực.
Linh khí nơi đây vô cùng nồng đậm, ngưng tụ thành vụ thủy tưới dưỡng thảo mộc.
Cảnh vật thanh tú đúng kiểu một thiên phúc địa tràn ngập cơ duyên.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua…
…
Một canh giờ sau.
…
Trước tảng đá mà Từ Hiển đã khắc chữ, mười bóng người thứ tự trước sau xuất hiện.
Trên người bọn chúng trang bị hắc giáp, đầu đội ngưu quan. Tay cầm linh khí hình thù kì dị nhưng đều là địa giai hạ phẩm: Ma đao, quỷ đầu kiếm, trọng phủ, huyết chùy mỗi tên mỗi kiểu.
Tên thủ lĩnh, đầu trọc xăm hình nữ a-tu-la trần truồng lộ tam giác bec-mu-đa nhìn vô cùng biến thái.
Mặt hắn có một vết sẹo dài chạy từ khóe mắt trái xuống tới cằm. Vết sẹo lồi, ửng lên màu đỏ như máu tụ khiến dung mạo hắn vốn đã xấu, lại càng xí tợn.
Người hắn đầy cơ bắp, phô ngực trần đen đúa, sẹo lồi từa lưa hột dưa, thân dưới quấn ngang tấm da thiết ngưu. Đai lưng là sợi xích nhỏ, mặt trước là khối hắc thiếc tạo hình bộ ấm chén.
Vũ khí hắn dùng cũng là một sợi hắc xích dài to quấn kín bắp tay. Đầu xích treo một hắc cốt to như quả dừa khô nhe răng tỏa ma khí um tùm.
Đến mười tên thì cả thảy mười tên người không ra người, ngợm không ra ngợm. 2 từ “dã man” cũng không đủ diễn tả hết được cái vẻ ngoài của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-gia/3486428/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.