Lần theo từng chữ trong nội dung tình báo do hệ thống cung cấp, hắn thở phì phì. Da mặt nóng bừng lên, đầu như bốc hỏa, khói trắng xông ra ngoài thông qua 5000.000 lỗ chân tóc, cuộn lên từng vòng, từng vòng bạch vụ nối tiếp nhau xoay tròn rồi từ từ tản mát vào không trung.
Ruột gan hắn muốn lộn vào nhau. Dạ dày quặn lên từng cơn co thắt… Vành tai đổi sang màu tía, nóng hừng hực… Mắt nổi hung quang, máu ửng lên chạy thành từng tia dọc ngang trên 2 tròng trắng…
Hắn điên máu cắn răng trèo trẹo, miệng gầm gừ… Nhìn hắn như một ma thần sắp bộc hung tính, cơ hồ muốn động niệm cuồng tâm loạn đả chúng sinh…
Sau khi dấu chấm câu (.) rớt xuống kết thúc dòng “Nội dung tình báo miễn phí đến đây là hết”, ở ngay giây đầu tiên, miệng hắn từ từ mở ra, hai môi mấp máy, một câu chửi thề vô cùng thô tục dợn dợn lăn ra tới đầu lưỡi, năng lượng tích tụ, súc thế, chuẩn bị phun đẩy cái cục tức đang nghẹn bứ ở cổ họng ra ngoài…
Nhưng liền lúc đó, bước vào giây thứ 2, hắn đã kịp ém lại nuốt trôi câu chửi thề kia vào bụng. Bụng hắn phình trướng lên, kêu ục ục rồi xẹp xuống tiêu hóa sạch cơn giận dữ…
Hắn lúc trước mới xuyên qua chỉ là tên phế vật. Đã là siêu cấp phế vật, không thể phế hơn được nữa thì chửi tục vài câu, vài chục câu, vài trăm câu, hay vài ngàn câu cũng không làm tệ hơn cái danh phế vật của hắn… Phế vẫn hoàn phế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-gia/3481208/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.