Hắn phóng tầm mắt ra xa…
Cả không gian không một bóng người, nhìn lại bên mình là một con chuột.
Hắn cảm thấy lòng mình dợn lên cảm giác trống vắng… Vô cùng ủy khuất…
Mắt vẫn nhìn bâng quơ, thần thức câu thông trò chuyện với Liệt Diễm Thử:
- Tiểu Liệt, ngươi nói xem, từ đây đến Thảo Mộc Lâm còn bao xa nữa?
- Chủ Nhân, đây đã là vùng ngoại vi của Thảo Mộc Lâm, có thể nói đây đã thuộc địa phận quản hạt của Thảo Mộc Lâm rồi đó ạ. Nếu với tốc độ của ta có thể trong vòng chưa đến 2 khắc thì có thể bước vào nội khu Thảo Mộc Lâm rồi, thưa Chủ Nhân.
- Được, ta hiểu rồi. Giờ thì nói cho ta biết gần đây nhất địa phương nào có hang động, có suối có nước không? Ta muốn nghỉ ngơi tắm rửa một chút.
- Dạ, Chủ Nhân. Có một nơi như thế nằm ở hướng Nam, cách đây khoảng 2 tức chạy bộ, gọi là Bán Nguyệt Động. Nơi đó trước kia là thạch động có hình nửa vầng trăng do thuộc hạ và tộc đàn phát hiện, nhưng hiện giờ đang bị con Thiểm Điện Báo - yêu thú cấp 4 chiếm cứ. Ở đó, có một thạch nhũ bồn chứa vạn niên thiên nguyên linh nhủ và một lưỡng hỏa băng tuyền…
- Thiểm Điện Báo - yêu thú cấp 4? – tương đương với tu sĩ nhân loại cấp bậc võ linh. Thú vị… thú vị…
- Tiểu Liệt, đi… ngươi dẫn ta đến Bán Nguyệt Động.
- Dạ, Chủ Nhân.
Trả lời xong, Liệt Diễm Thử Vương lắc mình gào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-gia/3464629/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.