- Chu choa… Mèn Đét ơi… Thi Mai nhà mình cũng thiệt là ghê gớm đó chứ hả! Ta đúng là hoàn toàn bất ngờ. Không thể tin được là Khẩu Sỉ Công của muội đã luyện tới đại thành như vậy rồi đó.
Cái hình ảnh của muội lúc phát công thiệt là diễm lệ, phải nói thế nào cho phải đây chứ hả, ừ, thì có thể mượn 2 câu miêu tả Thực Lư Ngư: “Khẩu xỉ giáp trùng xuất - Lân tiêm tuyết tranh quang” (miệng há, hai má lồi ra - vảy nhỏ trắng lấp lánh) trong Lí Ngữ Trưng Thật mà hình dung phong thái của muội. Ta thật là ngưỡng mộ muội đó à nha. Ai ở trong vị trí của ta đi nữa cũng làm sao có thể ngờ được một tiểu nha hoàn đáng yêu như muội hóa ra lại là một đại cao thủ. Sâu không lường được. Khẩu bất ngôn xuất, ngôn xuất bức tử nhân. Lợi hại, lợi hại ah. Ha ha…
- Thiếu chủ cứ trêu muội như rứa. Muội dựng bi chừ. Người ta cũng là bị bức ép thôi mờ. Hi hi… Lúc trước chủ mẫu có dạy rằng đối với mấy cái thứ cô-hồn-cát-đảng này mình càng nhân nhượng thì bọn chúng càng lấn tới ức hϊếp mình. Phải dĩ bạo cường bạo. Nó ác mình phải ác hơn mới được.
- Muội muốn dữ tợn hơn nữa kia kìa nhưng luyện mãi chưa có tới. Thiếu chủ không biết đâu chủ mẫu lợi hại lắm. Trước kia, có lần chủ mẫu chỉ cần nói mấy câu thôi mà trưởng lão của Thiên Ma Tông tức đến hộc máu mồm ngã lăn ra mà chết.
- Ôi trời, mẫu thân ta lợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-gia/3456181/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.