Là một biên tập viên cho 1 tòa soạn, mỗi tháng Từ Hiển hắn phải to mắt ra mà đọc hàng chục bản thảo tiểu thuyết các loại.
Cái loại sách đang hot hiện nay là dòng tiểu thuyết tiên hiệp. Có tác giả viết tốt, đọc rất phấn khích, biên tập ít. Nhưng số lượng tác phẩm như này vẫn luôn thưa thớt.
Còn lại phần nhiều là tác phẩm của những cây bút mới vào nghề tập tành viết lách, chữ nghĩa không thông, nội dung gượng ép, đạo nhái, sao chép… vân vân và vân vân… đọc nhức cả mắt, đau cả đầu, hộc cả máu mồm…
Nhiều lúc hắn muốn vứt tất cả những trang viết kiểu này vào sọt rác, nhưng thân là biên tập viên - làm công, hắn mang theo chỉ thị của tổng biên tập không nên reject mà tận lực “trợ giúp” tác giả chỉnh sửa làm sao cho bản thảo ổn thỏa qua được khâu kiểm duyệt để ra sách được.
Sách ra được thì hắn có tiền, không ra được thì hắn móc bọc mà ăn. Cho nên dù bực bội với những trang viết bị hắn liệt kê vào danh sách “ngu đần phế thải hơn cả rác rưởi” mà hắn sửa mãi không xong thì hắn cũng chỉ biết đóng cửa chửi rủa một mình như một thằng điên nói nhảm giảm stress… rồi cuối cùng cũng gom tàn hơi ép bản thân ngồi vào bàn, động bút biên tập cho người ta. Nói biên tập cho nó sang cái mồm, thực chất là hắn phải dựa trên ý tưởng của người ta rồi tự mình viết lại hết thảy. Có khi cả chục trang, có khi cả chương dài…
Mọi chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-phe-gia/3456170/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.