Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Mây mù giăng giăng, Lý Dương và Điền Cương sóng vai hướng phương Bắc bay đi. Lúc này Lý Dương tâm cũng bình tĩnh lại, cẩn thận nhớ lại những diễn biến khi mình hỏi mượn Đông Phương Minh Đế Tam Sanh Thạch.
- Hồ đồ, ta hồ đồ quá.
Lý Dương suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu thở dài nói.
-- Sư huynh, ngươi làm sao vậy?
Điền Cương nghe Lý Dương thở dài, lúc này hỏi.
Lý Dương cười khổ nói:
- Sư đệ, ta sốt ruột quá mà hồ đồ rồi, thật sự rất ngớ ngẩn, bây giờ nhớ lại, ta mới phát giác mình thật là ngu ngốc.
Sự tình phát sinh khi Lý Dương điên cuồng nhập ma bây giờ hiện lên rõ ràng, lúc trước ý nghĩ Lý Dương không được tỉnh táo, chỉ biết có Tam Sanh Thạch thôi.
- Ngu ngốc?
Điền Cương nghi hoặc.
Lý Dương lắc đầu nói:
- Ta nhớ kỹ lại một chút, nhớ ra lúc ấy Đông Phương Minh Đế nhất định là có sự tình trọng yếu, nếu không hắn sao lại về đế cung rồi lại khẩn cấp rời đi? Hơn nữa ta nhớ thần sắc lúc trước của hắn, hẳn là rất lo lắng. Còn ta lại lựa chọn lúc đó mà cản trở hắn, thật sự là ngu ngốc, chỉ tiếc lúc đó ý nghĩ của ta không tỉnh táo lắm, chỉ biết đến Tam Sanh Thạch, không có chú ý mọi việc khác.
Khi một người bị ám ảnh, sẽ làm ra rất nhiều sự tình mà mình không thể giải thích.
- Ta cuối cùng thậm chí điên cuồng đi cướp đoạt, muốn giết Đông Phương Minh Đế cướp đoạt Tam Sanh Thạch, ha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043797/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.