Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Vừa uống một ngụm rượu vào miệng, lúc này bỗng có một cổ khí lưu màu đen tấn công vào Đao Phách của Lý Dương. Nói đúng ra là tấn công vào nguyên thần Đao Phách, tốc độ cực nhanh, khí lưu màu đen kia vừa đến gần sát Đao Phách của Lý Dương đột nhiên...
Một tia sét màu đen cực nhỏ chợt lóe rồi biến mất, thiêu đốt luồng khí lưu hắc sắc thành hư vô.
- Làm sao vậy?
Lý Kiệt tựa hồ rất nghi hoặc nhìn về phía Lý Dương.
Lý Dương nhắm mắt một chút, buông tửu hồ xuống, lắc lắc đầu, rồi chậm rãi mở to mắt, quay về phía Li Kiệt mỉm cười nói:
- Không có gì, chỉ là cảm giác vừa rồi tâm thần giống như bị chấn động, cũng chẳng biết bị sao nữa, bất quá bây giờ hết rồi.
Lý Dương không kịp nhận ra có chuyện gì, cũng không chú ý đến tia khí lưu màu đen kia, cho dù có thấy, cũng tưởng rằng mình nhìn lầm, dù sao tốc độ tia khí lưu màu đen kia rất nhanh, trực tiếp công kích nguyên thần, nhưng là chỉ nháy mắt là bị tia chớp hắc sắc đánh vào hóa thành hư vô. Thời gian quá ngắn! Hơn nữa tia chớp hắc sắc kia cũng chỉ có dùng mắt mới mới có thể nhìn thấy, thần thức căn bản không thể thấy.
Do đó Lý Dương không phát hiện trong rượu có độc, dù sao loại độc này cũng không có bất luận tác dụng gì đối với hắn.
Li Kiệt hơi đổi sắc, vội vàng nói:
- Chóng mặt hả? Thôi hay là Lý Dương huynh đệ về nhà nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043729/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.