- Phốc!
Sắc mặt Hầu Tĩnh đỏ bừng lên, phun ra một hộc máu tươi, gục xuống. Lý Dương sắc mặt đại biến. Chỉ trong chốc lát, cả đại trận đã bị oanh phá.
- Hô!
Lý Dương vung tay lên, đem Hầu Tĩnh thu vào túi Tiểu Càn Khôn, sắp xếp một khu vực riêng biệt trong túi Tiểu Càn Khôn cho Hầu Tĩnh dưỡng thương, đại trận bạo tạc, tám mươi vạn người nhất thời đình chỉ công kích, nhưng có không ít năng lượng vẫn còn oanh phá như trước, làm núi đá băng liệt, đất bụi tung lên mù mịt.
- Mộc Dịch, bổn tôn xem ngươi còn có cái gì để ỷ trượng nữa không!
Liệt Sơn Tôn Giả Lê Kiệt cười ha ha, mang theo tám mươi vạn người từ trên cao bay xuống.
Hơn tám mươi vạn người, cảnh tượng giống như châu chấu, che trời trùm đất hướng về phía Bích Lan sơn đánh tới, những người tu ma ở Bích Lan sơn vừa kinh ngạc vừa lạnh mình run rẩy, cả đám người bị dọa đến nhũn cả đầu gối.
- Ha ha...
Lý Dương ngửa đầu cười to.
Thanh âm cực lớn, vang vọng cả chân trời, không ngừng quanh quẩn trong những vách núi, tiếng cười cũng làm cho Liệt Sơn Tôn Giả hơi biến sắc.
- Lê Kiệt, là ngươi muốn chết, vậy không thể trách ta được.
Ánh mắt Lý Dương dừng lại ở Liệt Sơn Tôn Giả, trong mắt chỉ toan là sát ý.
Liệt Sơn Tôn Giả sắc mặt lạnh lùng, đột nhiên ngừng lại, tám mươi vạn đại quân phía sau tự nhiên cũng ngừng lại. Cơ hồ toàn bộ đại quân đều cho rằng Liệt Sơn Tôn Giả nhất định sẽ ra lệnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043630/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.