Giết giáo hoàng!
Sau khi Lily nhận điện thoại, trong lòng hiển nhiên đang vô cùng kích động, vô cùng không bình tĩnh. Mẫu thân nàng tuy đã chết đi nhiều năm nhưng Lily vẫn nhớ như in buổi tối hôm đó, mẫu thân vì bảo hộ cho chị em nàng mà bị người của giáo đình giết chết, còn lại tỷ đệ hai người chạy trốn, sau đó lại được Điền Cương xuất thủ ứng cứu, chỉ là lúc đó Điền Cương mới chỉ là một Địa Hạ quyền thủ mà thôi.
- Ông xã à, em vẫn còn nhớ cái bộ dạng ngốc nghếch của anh năm đó, đã đấu không lại người của giáo đình mà vẫn cố lao ra, nếu cuối cùng không có sư huynh xuất thủ thì có lẽ hôm đó chúng ta đã chết cả rồi!
Lily nhớ lại năm đó, trong lòng không khỏi cảm khái.
- Đúng vậy, bà xã, bất quá năm đó vừa nhìn thấy bà xã đại nhân nàng ta đã chẳng thể khống chế nổi bản thân mà ra tay rồi, hắc hắc!
Điền Cương cười với vẻ rất thật thà chất phác.
Lý Dương sửng sốt. Lily và Điền Cương đã gọi nhau là ông xã, bà xã từ lúc nào vậy? Có lẽ là trong thời gian tám năm mình ở tại Côn Luân tiên cảnh, tình cảm của hai người bọn họ đã càng thêm mật thiết rồi.
- Sư huynh, chúng ta đi về đi, hứ, sức mạnh của chúng ta bây giờ đã vượt qua giáo đình rồi, cũng là lúc nên giáo huấn cho chúng một chút. Bọn giáo đìnhnayf lúc nào cũng làm ra vẻ thương yêu mọi người, trên thực tế không biết đã hại bao nhiêu người rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043576/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.