Lý Dương nhìn cái biệt thự hào hoa đó, sắc mặt đột nhiên đại biến.
Phòng ngủ của hắn!
Những bức tượng gỗ trong phòng ngủ của hắn!
Dọn nhà rồi, những bức tượng gỗ vốn ở trong phòng ngủ của hắn thì sao?
- Lily, những thứ bên trong phòng ngủ của ta đâu? Ở đâu?
Sắc mặt của Lý Dương lập tức trở nên khó coi, việc liên quan đến những bức tượng gỗ trong phòng ngủ của hắn cũng chỉ có Lily là biết.
Chuyện của bản thân Lý Dương chẳng hi vọng người khác biết được, Lily biết rồi thì thôi, nhưng hắn không muốn để cho người nào khác nữa biết thêm vấn đề này.
Điều quan trọng nhất là, những bức tượng gỗ đó tuyệt đối không thể để mất.
- Ca ca, những thứ đó đệ và Lily đã chuyển đến phòng ngủ mới của huynh rồi!
Lý Thạc vội vàng nói, những bức tượng gỗ đó không phải những bức tượng gỗ bình thường, trong lòng Lý Dương, có lẽ đó chính là nơi gửi gắm niềm nhớ mong của Lý Dương đối với Tuyết.
Lily cũng vội vàng nói:
- Sư huynh, là do muội và Lý Thạc sư huynh càng dọn qua, tất cả đều ở phòng ngủ mới của huynh rồi!
Lý Dương gật gật đầu, hắn nhìn Ma Sách tứ lão bên cạnh nói:
- Trần Giáp, bốn người theo ta! Lily, A Thạc, hai đứa cũng theo ta nào!
Dứt lời Lý Dương bèn trực tiếp đi đi vào trong căn biệt thự to lớn với vẻ vô cùng quen thuộc.
Dưới sự bao phủ của linh thức, Lý Dương đương nhiên có thể biết rõ kết cấu của biệt thự.
- Đại bá cũng không chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043565/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.