Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thời gian trôi qua, âm thầm trôi qua.
Lý Dương bình thường đều khổ tu trong mật thất, khi rảnh rỗi liền lên đỉnh núi thổi sáo. Nhưng Lý Dương luôn cảm thấy kỳ quái, Hồng Trần Luyện Tâm khúc đối với tâm cảnh hắn không có tác dụng lớn, thậm chí còn không bằng bản thân lĩnh ngộ Ma Thần lục tuyệt.
Hơn nữa Kiếm Chi Bi Sát Lý Dương cũng chưa lĩnh ngộ được chút nào.
Vào một ngày.
Trên đỉnh núi Tuyết, Lý Dương ngồi trên cao bắt đầu thổi sáo.
Không thể kìm hãm nổi, mỗi khi thổi sáo Lý Dương lại không tự chủ để cho bản thân chìm trong nỗi nhớ nhưng với Tuyết. Hồng Trần Luyện Tâm khúc bản thân đã có tác dụng dẫn dụ, dẫn dụ người thổi sáo chìm vào trong nỗi nhớ nhung da diết với người yêu.
Lý Dương tựa như quên mất mình đang thổi sáo, đắm chìm vào trong hồi ức khi xưa, thổi sáo chỉ còn là hành động vô thức.
Tiếng sáo phiêu đãng, lên xuống trầm bổng, đạo đạo sóng khí lấy Lý Dương làm trung tâm từ từ lan tỏa, phạm vi lan tỏa cũng chỉ có một trượng. Những đợt sóng này từ từ có màu sắc, biến thành màu hồng đậm. Lý Dương tựa như bị đạo đạo sóng màu đỏ này vây quanh, những đợt sóng này chỉ có thể dùng mắt nhìn, còn như thần thức hoặc linh thức đều không thể nhận ra. Hạng Vũ cũng không hề phát hiện được.
Bỗng nhiên…
Tiếng sáo dừng lại, những đợt sóng màu đỏ bao quanh thân thể Lý Dương cũng biến mất!
Lý Dương từ từ mở mắt, khẽ cau mày.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043477/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.