"Sư huynh, huynh vừa rồi nói "đánh gục Rehn" à ? Huynh… …huynh chuẩn bị khiêu chiến Ma Vương ?" Đang ăn Điền Cương liền trừng mắt kinh hô.
Lý Dương gật đầu nói : "Ừm, bất quá không phải khiêu chiến mà là "quyết chiến" ! Tối mai 8 giờ, Điền Cương "đệ có thời gian nhất định phải đến ủng hộ" xem ta thu thập tên Rehn kia".
"Ha ha, sư huynh, đệ cũng đi !" tiểu Kiệt Khắc hưng phấn la lên, "chuyện lần này đệ nhất định phải đi ủng hộ cho sư huynh, hôm nay đệ cũng đã đem "Bản thảo cương mục" hoàn toàn ghi nhớ hết, tối ngày mai bản thân có thể rảnh rỗi rồi !"
Lý Dương sững sỡ, nhìn tiểu Kiệt Khắc không giờ không phút nào không ôm quyển "Bản thảo cương mục" mà xem, đích xác là thập phần nỗ lực. Nhưng có nỗ lực hơn nữa, cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy hoàn toàn ghi nhớ thuộc lòng được !"
"Đừng trừng mắt nhìn đệ, sư huynh, đây gọi là gì ? Gọi là thiên tài đó !" Tiểu Kiệt Khắc ngửng cao đầu, tựa hồ đặc biệt vênh váo.
Lỵ Lỵ lập tức cười nói : "Đệ đệ nó đích xác rất lợi hại, bất kể làm cái gì đều lợi hại, vẽ tranh, học tập, cho dù là tu luyện "Lang Hoàng Quyết" cũng lợi hại vượt xa muội, nhưng đệ đệ tựa hồ đối với tu luyện không có nhiệt tâm, "Bản thảo cương mục" này nó đích xác hoàn toàn ghi nhớ hết nội dung, muội đã lấy nhiều thứ trong đó ra hỏi nó đều có thể lập tức trả lời ngay !"
Lỵ Lỵ nhìn Lý Dương cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043287/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.