Ngày xuân, bầu trời trong xanhh vô cùng, từng đoá mây trắng như tơ lượn lờ bay.
Trên ban công biệt thự Lý Dương, Lý Dương một mình nằm dựa người trên ghế trúc, hưởng thụ ánh dương quang, uống rượu một mình !
"Hôm nay khí trời rất tốt, Mộc Dịch tiên sinh thân ái, lẽ nào loại rượu đó uống rất ngon sao ?" Steven nhìn thấy trên chiếc bàn cạnh ghế trúc Lý Dương có gần chục bình rượu trắng, cảm thấy có chút khó tin. Công lực đạt đến cảnh giới cỡ Lý Dương, có thể ngàn ly không say, nhưng mà có người nào lại uống rượu cả ngày như vậy chứ ?
"Ngươi cũng có thể thử !" Lý Dương khoa tay, một cổ tiên thiên chân khí bao lấy một bình rượu rồi lập tức bay đi, Steven đưa tay phải ra, lập tức đón lấy.
Steven mở nắp bình, bắt chước Lý Dương ngửa đầu uống.
"Khái khái ~~~" Steven không ngừng ho, vừa rồi hắn không cẩn thận bất ngờ để rượu chảy vào trong khí quản.
Lý Dương không khỏi bật cười " Ha ha, Steven, muốn uống rượu như ta cũng cần phải tu luyện đấy !" Lý Dương ngửa đầu, trực tiếp uống một ngụm lớn, cảm nhận sự nóng bỏng của rượu chảy trong ngực, khuôn mặt Lý Dương dần dần bốc lên tiếu ý.
Steven lẳng lặng uống một ngụm nhỏ, rồi lập tức nhíu mày, thầm nói : "Hừm hừm, rượu này uống rất ngon sao ? Ta sao lại cảm nhận không được, ta vẫn thích rượu đỏ hơn".
"Phải rồi, Steven, phụ thân ngươi khi nào mới người đến đưa ngươi về ? Ta sao lại có cảm giác ngươi tựa hồ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043281/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.