Trời đã tối !
Trong phòng của Lý Dương.
"Tuyết !"
Bất ngờ ánh mắt liếc về phía một cây đại thụ của một biệt thự nhỏ, lập tức mắt sáng lên, thân thể như lưu quang lược ảnh, thân pháp "Xuyên vân toạ vụ" được vận dụng tự nhiên, chỉ trong thời gian một cái hô hấp, Lý Dương đã phá không lao ra, hướng tới cây đại thụ.
"Hô !"
Ánh sáng loé lên !
Đao khí trên tay Lý Dương bay ra, tức thì cây đại thụ bị phân thành 10 khúc, Lý Dương chọn lấy một khúc, thoáng chốc phi thân quay về biệt thự.
"Thượng đế à, cái cây này sao lại bị cắt thành từng khúc từng khúc vậy ?" Một phú hào ở trong biệt thụ thấy cây đại thụ đang xanh tốt bỗng nhiên bị cắt thành từng khúc, tức thì kinh hô, những người xung quanh lập tức xúm lại, nhưng bọn họ đều không phát hiện ra Lý Dương loé lên rồi biến mất trên không trung.
Quay trở về phòng.
Lý Dương nhìn khúc cây trước mắt, trong đầu liền nhớ lại những ngày còn ở trong bệnh viện với Khương Tuyết, mỗi lời nói tiếng cười, không thứ nào là không rõ ràng, hốt nhiên đao khí Lý Dương toát ra, nhất thời bụi gỗ tung lên bay khắp phòng ngủ.
Đao khí tung hoành, bụi gỗ tung bay !
Trên mắt Lý Dương có một tia hạnh phúc, hắn đã hoàn toàn chìm đắm trong quá khứ, một loại cảm giác mượt mà từ trong lòng bốc lên, đao khí trong tay thoáng chốc càng thêm tăng tốc, càng thêm ngưng luyện, không biết đó là một sát na hay là vĩnh cửu, Lý Dương bỗng nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-mang/3043262/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.