Kỷ Đào gật đầu, có chút vui mừng, đại phu nói chỉ cần Phó đại phu tỉnh lại là sẽ không sao nữa.
Phó đại phu nằm ở trên giường và có chút chán nản.
“Đại phu không thể tự chữa bệnh cho chính mình.” Ông ấy thở dài nói.
Buổi chiều ngày hôm đó, Kỷ Đào và Kỷ Duy đã đưa ông ấy trở lại thôn và trực tiếp đưa đến Kỷ gia.
Sau khi cảm thấy kinh ngạc, Phó đại phu liền chấp nhận việc này.
Sáng sớm ngày hôm sau, Kỷ Đào lập tức làm lễ bái sư. Ông ấy cũng không từ chối giống như trước kia mà nhận lấy chén trà của Kỷ Đào.
Trong lòng Kỷ Đào thở phào nhẹ nhõm.
Vết thương của Phó đại phu rất nhanh đã lành lại. Khi ông ấy đang ồn ào đòi trở về nhà thì có tiếng gõ cửa vang lên. Kỷ Đào đi ra ngoài mở cửa và liếc mắt nhìn thấy chiếc xe ngựa lộng lẫy ở trước cửa hoàn toàn không phù hợp với vẻ mộc mạc của thôn Đào Nguyên.
Cô vừa mới mở cửa ra thì tấm màn của chiếc xe ngựa cũng được vén lên, lộ ra một cô nương khoảng mười ba tuổi.
Trên đầu cô nương đó có cài rất nhiều cây trâm, cái nào cũng tinh xảo và thoạt nhìn rất có giá trị. Trong ánh mắt của nàng ta có chút ghét bỏ, nhìn thấy Kỷ Đào, nàng ta đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi rất không khách khí mà cười nói: "Xin hỏi là Đào muội muội sao?”
Kỷ Đào gật đầu, nhìn dáng vẻ phô trương của cô nương này thì ở thôn Đào Nguyên cũng chỉ có thể là đường tỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thon-hoa-kho-ga/224143/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.