Mồ hôi trên trán cô chảy xuống liên tục. Đã sai bao nhiêu lần rồi. Nghĩ làm được vài nút là sẽ dễ dàng ai ngờ suýt chút hỏng cả cái áo.
- Chậm thôi cháu ơi. - Ý bà lão là Vân hãy làm chậm để bà quan sát kĩ cách làm. Thế mà Vân không hiểu càng hấp tấp sửa chữa lỗi sai.
Cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, áo của bà lão mà cô biến nó thành cái dạng gì không biết.
- Vân ơi, tớ đến đón cậu này.
- Hả.
Linh hồ hởi mở cửa, cầm theo túi hoa quả chạy đến chỗ Vân dang hai tay ôm chầm lấy cô.
- Nhớ cậu quá đi.
- Con này, ôm chặt quá. Thả ra coi. - Dãy dụa một hồi Linh cũng chịu buông tha.
- Bạn cháu à? - Bà lão đang gấp áo giật mình quay lại. Cứ làm bà suy tim, mấy đứa nhỏ ác quá!
- Dạ.
- Cháu chào bà. - Bà lão kia trông quen quen hình như cô gặp qua chỗ nào rồi... Chỗ nào mới được.
Thu dọn đồ đạc xong hai người cúi đầu lễ phép tạm biệt bà lão.
- Giờ cháu phải về rồi, cháu chào bà. Chúc bà nhanh chóng khỏi bệnh ạ.
- Tạm biệt mấy đứa!
Nhìn hai cô gái trẻ bước ra khỏi phòng bà lão mang theo nỗi buồn man mác chạm vào hoạ tiết đan trên chiếc áo. Cảm hứng biến mất bao lâu dần trở về, bà bị mê hoặc bởi những hoạ tiết tưởng chừng sai lầm nhưng lại tinh tế cầu kì ẩn hiện phía dưới.
Đã bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-tiet-trong-tim-em/3110733/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.