[Tối nay
mưa phùn bay lất phất ngoài cửa sổ
ở dưới ánh đèn nhẹ nhàng mở ra cuốn sổ ghi chép về bạn học
cho rằng vĩnh sẽ không quên khuôn mặt ấy
nhưng nó cũng mờ đi rồi
cho rằng đã sớm vứt bỏ tờ giấy kia
nhưng lại kẹp nó vào trang sách
tối nay
mưa phùn bay lất phất ngoài cửa sổ
cũng giống như năm đó
chúng ta vẫy tay từ biệt
mưa bụi đầy trời hát một bài hát
năm đó chúng ta nghe không hiểu
vội vàng rất vội vàng.]
Thi đua toán học
Trong thành phố có rất nhiều học, trường chúng tôi chỉ có năm học sinh được tham gia cuộc thi toán học, tôi và Trương Tuấn đã chiếm hai chỗ rồi, không ít giáo viên có những ý kiến khác. Vì để tôi và Trương Tuấn tham gia cuộc thi này, cô giáo Cao phải chịu áp lực rất lớn, gần như đã lấy sự nghiệp của mình ra để đặt cược, nhưng cô chỉ nói với chúng tôi, cố gắng hết sức là tốt rồi, thi đua chính là một phần trong quá trình học tập, chỉ cần cảm thấy bản thân đã cố gắng hết sức, thì có đoạt giải hay không cũng không quan trọng.
Kẻ sĩ có thể chết vì tri kỉ!
Tôi không ngại làm học sinh hư, cũng hoàn toàn không cần cuộc thi toán học gì hết, nhưng tôi vô cùng, vô cùng sợ hãi mình sẽ làm cô Cao thất vọng, càng sợ vì mình không có khả năng, nên để cho người khác xúc phạm cô, vì vậy tâm lý của tôi bị mắc nghẹn ở một chỗ, cảm thấy chỉ có đoạt giải mới có thể báo đáp ơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-nien-thieu-khong-the-quay-lai-ay/100552/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.