Lãnh Hiên cái đồ ngốc nghếch này: "Cậu tự ăn đi, ăn một mình cậu, chắc rất vui đây!"
Hàn Nguyệt nhìn cậu bằng ánh mắt tràn đầy tức giận.
Lãnh Hiên thật ra chỉ cố tình nói đùa thôi, buổi chiều cậu cũng để ý thấy, Hàn Nguyệt không ăn được bao nhiêu.
Tỏ vẻ thành thật hối lỗi: "Hàn Nguyệt, cậu đừng giận... tớ chỉ đùa thôi.
Tớ lập tức gọi người đi chuẩn bị thức ăn ngay, cậu đợi một lát."
Hàn Nguyệt phủi tay liên tục, ý nói với Lãnh Hiên là mau đi đi, đừng tiếp tục ở đây làm phiền cô suy nghĩ nữa.
Mình lo lắng cho mọi người là sự thật, đột nhiên lại bị tách ra như vậy, không thể biết được tình hình chắc chắn của mỗi người, làm mình càng thêm đứng ngồi không yên.
Lúc này Lãnh Hiên đã quay trở lại, thấy Hàn Nguyệt tập trung suy nghĩ, cậu cũng không tiện làm phiền, mà về chỗ của mình ngồi xuống.
Đến khi Hàn Nguyệt rời khỏi trạng thái trầm tư, đã phát hiện sự hiện diện của Lãnh Hiên, thì giật mình hốt hoảng.
Hàn Nguyệt: "Cậu làm cái gì vậy a, trở lại cũng không lên tiếng nói chuyện, định hù dọa tớ sao?"
Ai mà hù dọa được cậu ấy chứ, không phải từ trước đến nay, cô ấy đều rất mạnh mẽ, so với ba người còn lại kia... thì cô ấy bỏ xa về khoản này.
Lãnh Hiên: "Không có, tớ thấy cậu đang tập trung tinh thần, nên để yên cho cậu suy nghĩ.
Sao? Vẫn còn suy nghĩ về mọi người?
Mỗi người tự có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-khong-co-dai-ta-tu-choi-nguoi/2800889/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.