Thanh Liên nghe tiểu thư nhà mình nhắc đến Cảnh Nghi công chúa, thì có chút suy nghĩ.
Nàng cũng không hiểu rõ cho lắm, chỉ biết trước kia Hàn Nguyệt cũng không ưa thích gì nàng ấy.
Thanh Liên: "Hầu như người ít khi nhắc đến, theo như nô tì biết, Cảnh Nghi công chúa chỉ là danh phận mà hoàng thượng phong cho.
Nàng ấy vốn là nữ nhi của một vị công thần, từ nhỏ đã được sống ở hoàng cung, nhận được sự yêu mến của thái hậu và hoàng hậu."
Hàn Nguyệt: "Thì ra là thế, vậy nếu từ nhỏ sống trong hoàng tộc, chắc hẳn nàng ấy cũng được xem như thanh mai trúc mã của nhiều vị hoàng tử rồi đi."
Thanh Liên thật thà gật đầu: "Đúng là có chuyện này."
Hàn Nguyệt cảm thấy, mặc dù không phải là nữ nhi của hoàng thượng thì đã sao, nhìn cung cách của hoàng hậu đối với nàng ta, chẳng phải yêu thương vô cùng à.
So với thân phận là đích công chúa, thì không khác biệt là mấy.
Ở một khía cạnh khác, thay vì là nữ nhi của hoàng thượng đều phải xuất giá ra bên ngoài, thì Cảnh Nghi nàng ta lại có thể gả vào bên trong hoàng thất, cuộc sống vinh hoa phú quý.
Vào lúc này ở phủ hầu gia, Lãnh Hiên vừa về đến đã nhanh chóng tắm rửa cho thoải mái, sau đó tất nhiên là uống trà thưởng hoa ăn điểm tâm, đây xem như là thú vui nhất ở thời không này đối với Lãnh Hiên.
Ngồi một mình vẫn rất ổn, ở tại hầu phủ ta là người có quyền quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-khong-co-dai-ta-tu-choi-nguoi/2800831/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.