Diễn đàn nhiếp ảnh tại trường học liên tục xuất hiện, cái trước kết thúc thì cái sau liền tới. Cho nên, hôm đó sau khi xem, Lục Tác Viễn vẫn cười một phen mà hoàn toàn không để bụng. Ai ngờ, sự tình tiếp theo lại không thể tưởng tượng được.
Chiều thứ tư, cô phải hoàn thành hai bài tập được giao, gửi một tin nhắn cho Trình Mặc, đại ý là nhắc nhở anh xem chậu hoa đã được tưới nước hay chưa.
Mặc dù cuối kỳ có khá nhiều việc, nhưng cô vẫn giữ liên lạc với anh và cần phải hoàn thành đống bài tập. Cô dự định chờ đến khi chương trình nghệ thuật kia chính thức bắt đầu diễn ra, phải cầu xin thầy Tô Đại đưa cô đi cùng. Như vậy, hai người sẽ có thể xuất hiện với nhau. Dường như chỉ cần có thể tiếp cận anh, tới gần anh, cô sẽ cảm thấy rất vui. Cho nên điều trước tiên cô phải làm, chính là học tập thật tốt, chuẩn bị cẩn thận cho cuộc thi, trở nên thật xuất sắc để xứng đáng với anh. Sau đó, thỉnh thoảng gợi nhắc tới sự tồn tại của mình.
Gửi xong tin nhắn, cô nhìn thời gian, còn mấy tiếng nữa là phải diễn tập chính thức. Vì vậy, trở về ký túc xá tìm hội Dư Mân vào giữa trưa đi xem thử mấy bộ trang phục diễn mới.
Khi đẩy cửa đi vào, trong ký túc xá chỉ còn lại một mình Dư Mân, cô ấy đang ngồi trước bàn chăm chú nhìn bưu thiếp trong tay.
Lục Tác Viễn kéo ghế ngồi xuống, sau đó liếc nhìn lịch để bàn. Thời gian trôi qua rất nhanh, bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-dep-nhat-deu-cho-em/66947/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.