Sửa lại bản thảo cần dùng để phỏng vấn trong tiết mục kỳ tiếp theo một lần nữa, Trình Mặc chuyển động hai vai, đứng dậy rót cho mình một ly nước rồi đứng ở bên cạnh cửa sổ.
Chẳng biết trời mưa từ lúc nào, nhỏ giọt tí tách. Giờ này, ở Bắc Kinh, bởi vì đêm tối mông lung mà ánh đèn rực rỡ mà đặc biệt trở nên lung linh hơn, dường như còn có vài phần uyển chuyển.
Lúc xoay người, anh nhìn túi thuốc trên bàn.
Đó là thuốc mỡ của cô.
Không hiểu sao anh lại nhớ lại buổi sáng hôm nay.
Một bóng dáng tràn đầy sức sống chợt hiện lên trong đầu – váy dài ngang gối màu xanh lục, giày cao cổ màu đen, mũ Beret cùng màu với nút áo bành tô, ngoại trừ bổ sung cho nhau thì càng tăng thêm sức mạnh bên ngoài, cô mặc như vậy càng thêm xinh đẹp hoạt bát hơn.
Cô học hội hoạ, dĩ nhiên là am hiểu phối hợp màu sắc.
Uống một ngụm nước, anh bỗng nghĩ đến câu hỏi kia của cô. Khẽ lắc đầu cười, anh đi đến bàn, đưa tay cầm điện thoại lên. Mười hai giờ đêm, anh nghĩ giờ này chắc cô đã ngủ. Soạn một nửa tin nhắn, cuối cùng lại xóa đi.
Tắt đèn, anh trở về phòng ngủ.
Trên thực tế, lúc này Lục Tác Viễn không hề buồn ngủ.
Cô mặc áo ngủ, chân trần đi tới đi lui trên mặt thảm trải sàn, mơ hồ có chút bực bội. Tình cảnh buổi sáng vẫn lẩn quẩn trong đầu cô.
Lúc xoay người quay đầu nhìn, vẻ mặt của anh hờ hững, trên mặt là nụ cười lịch sự, không nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-dep-nhat-deu-cho-em/66942/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.