Ở trước quầy trang sức, giáo sư nước ngoài vô cùng nghiêm túc chọn nhẫn.
Lục Tác Viễn ở một bên buồn chán nhìn vào, không khỏi nghĩ ánh mắt thẩm mỹ của giáo sư luật này giống hệt như điều khoản luật pháp vậy, tuân thủ quy tắc, không có ý tưởng mới. Mặc dù là giáo sư trẻ tuổi nhưng cũng không ngoại lệ.
Cô lắc đầu liên tục khi nhìn thấy mấy chiếc nhẫn mà Walden chọn, cũng nói: “Phải lớn hơn, phải trang nhã!”
Nửa tiếng sau.
Cô không nhìn nổi nữa, đi hai vòng quanh cửa hàng nhẫn, tự chọn lấy năm chiếc đặt trước mặt anh ấy, để anh ta chọn một theo tính cách của Lâm Thư Phàm.
Nhân viên bán hàng đều là người tinh khôn, ra sức khen ánh mắt cô tốt: “Ánh mắt của cô gái này thật tốt, cô có thể thử một chút, những thiết kế này của chúng tôi vô cùng đẹp.”
“Không phải tôi mua.” Lục Tác Viễn cười khoát tay, quay đầu hỏi Walden: “Chúng ta cũng không biết tay cô ấy như thế nào để mua?”
Walden lộ ra nụ cười đắc ý: “Tôi đã nghĩ trước rồi, em nhìn đi!” Sau đó anh lấy một sợi tơ trong suốt màu tím.
Cách giải quyết của người có học vẫn là chu đáo!
Thành phố Bắc Kinh vừa lên đèn, ánh sáng đong đưa trong đêm tối.
Lục Tác Viễn đứng trên ban công nhà mình, nhìn ánh trăng mông lung, đột nhiên nghĩ tới chuyện ban ngày, ngoài việc chờ mong trận chung kết ngày mai, ngoài việc cảm thấy vui vẻ thay Lâm Thư Phàm, dường như còn có một chút tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-dep-nhat-deu-cho-em/2167769/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.