Ngày 26 tháng 8 năm 1995, thứ bảy trời quang đãng
Hôm nay ở bộ đội gặp được một em gái nhỏ mồm miệng lanh lợi, cô ấy không chỉ giúp tôi giải vây, mà còn cùng chơi đùa cát với tôi. Cô ấy là người bạn thứ nhất ngoài chị không cười miệng tôi, vẽ tranh còn đặc biệt đẹp, thật thích cô ấy.
Cô ấy nói tên cô ấy là có xuất xứ, gọi Nguyên Nguyên? Viễn Viễn? Viên Viên? Dù sao thì là phát âm Yuan rồi. Lần sau gặp được cô ấy, tôi muốn nói cho cô ấy biết, tên của tôi cũng có xuất xứ —— im lặng là vàng!
Cô ấy còn nói cô ấy lớn lên phải làm biên tập viên, tôi cảm thấy được nhất định cô ấy sẽ trở thành biên tập viên nói năng lưu loát nhất. Đến khi nào thì tôi cũng có thể nói năng lưu loát như cô ấy đây?
Người chậm cần bắt đầu sớm!
Bắt đầu từ ngày mai, tôi muốn kéo dài thời gian luyện tập làm thẳng phát âm, tranh thủ lần gặp mặt sau cho cô ấy một kinh hỉ.
Hẳn là, còn có thể gặp cô ấy chứ?
Mẹ đang kêu tôi đi ngủ, hôm nay liền viết tới đây thôi.
Ngày 31 tháng 12 năm 1995, chủ nhật tuyết rơi
Ngày mai sẽ là Nguyên Đán rồi, một năm mới sắp đến, mà tôi phát âm vẫn không tốt lắm. Có hơi chút như đưa đám.
Ngày tuyết rơi luyện tập thật lạnh, nhưng tôi không thể để cho người khác cười tôi, đúng không?
Giáo viên nói tôi đã có tiến bộ rõ ràng, nhưng tôi biết so
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-dep-nhat-deu-cho-em/2167737/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.