Lưu Ngân vừa rồi kêu la Lâm Tích không biết xấu hổ, tặng bàn phím cho Quý Quân Hành, vào lúc nhìn thấy một màn này, mắt nhìn chằm chằm Quý Quân Hành kéo tay Lâm Tích đi.
Sau khi hai người rời đi, Ôn Toàn nhìn một vòng.
Thực ra bà luôn là người dịu dàng ung dung, không thích hăm dọa người khác. Chỉ có điều vừa rồi đứng ở cửa, nghe thấy lời của mẹ Lưu Ngân nói, thì tức nghẹn.
Tôn Lệ Như lúc này cũng có hơi không hiểu, cô không nhịn được hỏi: “Lâm Tích để lại số điện thoại của phụ huynh là của Quý phu nhân bà sao?”
Thực ra số Lâm Tích để lại là số của trợ lý Ôn Toàn, vừa rồi Tôn Lệ Như điện thoại đến, trợ lý liền báo cáo tình hình này cho Ôn Toàn.
Lúc Ôn Toàn xuống lầu, vừa vặn gặp Quý Quân Hành đang uống nước ở dưới.
Lúc này suy nghĩ, bà nói sao bà vừa nói Lâm Tích ở trường có chuyện, thì thằng nhóc thối này lại đòi đi theo đến.
“Cô Tôn, tôi nhớ sau khi Lâm Tích chuyển trường đến, thành tích ở trong lớp vẫn không tệ.” Ôn Toàn không trả lời câu hỏi của cô ấy, ngược lại lại hỏi một vấn đề khác.
Tôn Lệ Như gật đầu.
Ôn Toàn nói: “Tôi biết là, thành tích của cháu luôn duy trì ở top ba đúng chứ.”
Thấy Tôn Lệ Như gật đầu, Ôn Toàn vô cùng hài lòng.
Ngược lại mẹ Lưu Ngân ở đối diện, lúc này sắc mặt hơi khó coi, không nhịn được nói: “Vị phụ huynh này, lẽ nào thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508390/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.