Trong nhà thi đấu rõ ràng đều là người, nhưng hai người họ giờ phút này, trong mắt chỉ có đối phương.
Có quá nhiều lời, muốn hỏi.
Đột ngột gặp nhau, lại không biết phải bắt đầu hỏi từ đâu trước.
Quý Quân Hành trước mắt so với một năm trước, dường như đột nhiên từ một thiếu niên kiêu ngạo, trở thành một người đàn ông. Rõ ràng giữa mày vẫn là dáng vẻ ấy, nhưng trên mặt cậu không còn treo vẻ lười biếng kia nữa.
Cậu mặc đồng phục thi đấu, trên gương mặt trắng nõn, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt mang theo cảm xúc mãnh liệt.
Con ngươi đen láy nhìn chằm chằm Lâm Tích, bởi vì lông mi quá dày, giống như mang theo hiệu quả ánh mắt, khiến cho đôi mắt đen kia như vòng xoáy, chỉ nhìn chằm chằm cô, đã hút cô vào trong đó.
Lâm Tích sững sờ rất lâu, cuối cùng phiến môi cô khẽ run, “Quý Quân Hành.”
Nghe cô gọi tên mình lần nữa, Quý Quân Hành hơi ngước mặt lên, nhìn cô.
“Lâm Tích, em……” Cậu lần nữa mở miệng.
Lúc nói chuyện, ngón tay Quý Quân Hành hơi run rẩy, kéo sợi dây chuyền luôn đeo trên cổ cô.
Cô liền đưa tay giữ lấy bàn tay cậu, khẽ lắc đầu: “Đừng mà.”
Trong mắt Lâm Tích mang theo tia cầu xin, vốn mắt cô đã hơi ướt, lúc này nước mắt mờ mịt thế kia, nhìn cậu van nài, Quý Quân Hành chỉ cảm thấy trong lòng muốn bùng nổ.
“Đây là vật anh tặng cho em, đừng lấy lại mà.” Lâm Tích lại một lần nữa giữ chặt tay cậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508373/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.