Nhàm chán.
Quý Quân Hành đá mạnh ghế của Tạ Ngang, lần này thật sự không khách sáo, nửa người Tạ Ngang lắc lư. Khiến cho thầy dạy toán phía trên nhìn cậu ấy, không vui hỏi: “Tạ Ngang, em làm gì đấy? Giờ học còn không nghiêm túc, lớp học không giữ được em hả?”
Vẻ mặt Tạ Ngang oan ức, cậu cũng không phải cố ý.
Nào biết người bên cạnh lại còn không bỏ qua cho cậu, giọng nói lười biếng của thiếu niên, vang lên trong lớp, “Thưa thầy, Tạ Ngang muốn trả lời câu hỏi.”
Tạ Ngang hoàn toàn bị bán, vẻ mặt ngơ ngác.
Cậu: “……”
Thầy dạy toán nhìn Quý Quân Hành, đây là học trò đắc ý của thầy.
Thế là thầy gật đầu, nói: “Đã là như thế, em lên bảng làm đề này đi.”
Giang Ức Miên trước mặt được thầy cho ngồi xuống, còn Tạ Ngang thì bị gọi lên.
Giang Ức Miên nhân lúc thầy giáo xoay đầu đi, quay ra sau chắp tay, vui vẻ nói: “Lão đại, ơn cứu mạng, cả đời không quên.”
Quý Quân Hành vẻ mặt thờ ơ.
Tiếng chuông tiết cuối cùng buổi chiều vừa reo, chưa được một lúc, học sinh trong lớp đã đi hơn phân nửa.
Giang Ức Miên chủ động hỏi: “Lâm Tích, cậu muốn đi nhà ăn ăn cơm không?”
Lâm Tích gật đầu, cô nói: “Tớ phải đi nạp tiền thẻ cơm.”
Thẻ Thất Trung áp dụng là thẻ hoạt hình, chính là kiểu thẻ học sinh và thẻ cơm cùng một thẻ. Thẻ cơm Lâm Tích đã làm xong, nhưng bên trong còn chưa nạp tiền.
Giang Ức Miên nhiệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cung-anh-vua-hay-dung-luc/2508324/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.