Tưởng Ban Hoa lâm vào trầm tư tự hoài nghi trạng thái tình cảm của mình một lúc, nhưng cô cũng chỉ là phiền não chút thôi. Chờ tới giờ cơm, cô lại tung tăng đi tìm Lý Tiếu Thảo.
Rốt cuộc, ở trong lòng cô, ăn cơm mới là quan trọng, một bữa không ăn thì sẽ rất đói.
Lý Tiếu Thảo từ xa đã thấy Tưởng Ban Hoa chạy về phía anh, anh vẫy tay với cô, chờ cô đến gần rồi, anh nói:
"Không cần phải gấp như vậy!"
Kết quả là Tưởng Ban Hoa hổn hển thở dốc, sau đó nói:
"Tôi nghĩ làm vậy thì càng thêm đói, tôi càng có thể ăn nhiều hơn một chút."
Lý Tiếu Thảo cảm thấy cũng có đạo lý, vì thế gật đầu, sau đó đi bên cạnh cô.
"Hôm nay ăn cơm có cái gì ngon à?"
Tưởng Ban Hoa tò mò hỏi.
Bình thường, hai người bọn họ hay đi trên con đường này, với đồ tham ăn như Tưởng Ban Hoa đã sớm quen cửa quen nẻo, cho nên việc trưa nay ăn cái gì là cô chọn thẳng mà không cần phải thăm dò.
Lý Tiếu Thảo chỉ vào ngõ hẻm nhỏ bên cạnh:
"Trong đó có một quán đồ chiên rất ngon."
Tưởng Ban Hoa nhìn thoáng qua ngõ nhỏ, đôi mắt sáng lên như ánh sao, co chân muốn chạy vô.
Một chiếc ô tô lao tới, Lý Tiếu Thảo nhanh tay lẹ mắt mà kéo cô về phía mình.
Tưởng Ban Hoa cứ như vậy bị anh kéo vào trong lòng ngực, chóp mũi cô vờn quanh mùi hương trên người anh.
Nó không giống mùi nước hoa trên thị trường, dường như là mùi đặc trưng của bản thân anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoi-gian-cua-co-ay-cham-rai-keo-dai/1061081/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.