Mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp. Và ngày hôm đó khi tôi trở về nơi ở của mình, lại một lần nữa nhìn thấy Chu Dật Hành. Cậu ta canh sẵn ở cửa, lúc im lặng đứng đó trông cậu ta có vẻ hơi... ngoan.
Nhưng tôi biết rõ, tất cả chỉ là giả tạo.
"Anh Bùi."
Tôi thật sự chẳng còn hơi sức đâu mà tiếp chuyện cậu ta, trực tiếp mở khóa định bước vào trong. Người phía sau cũng lách người chắn cửa muốn vào theo, tôi mặc kệ cậu ta, coi như cậu ta là người tàng hình. Mặc kệ cậu ta là đỉnh lưu hay là gì.
Gần đây xử lý đủ loại chuyện khiến tôi vô cùng mệt mỏi, thật không hiểu sao Chu Dật Hành lại có thể rảnh rỗi đến thế. Tôi lấy quần áo rồi đi thẳng vào phòng tắm, tắm xong mới cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn đôi chút. Khi bước ra ngoài, tôi phát hiện cậu ta vẫn còn đó.
"Sao cậu vẫn còn ở đây?" Tôi theo bản năng hỏi.
Chu Dật Hành đứng dậy, nói một cách thẳng thắn và không chút che đậy: "Em muốn gặp anh."
"Tôi không có hứng thú ôn chuyện cũ với người yêu cũ." Tôi khẽ đáp, "Tôi cho rằng mối quan hệ của chúng ta đáng lẽ đã kết thúc từ năm năm trước rồi, cậu còn nhớ không, Chu Dật Hành?"
"Cậu nói cậu thích tôi chỉ vì sau khi đóng máy cậu không thoát được vai, mang theo tình cảm trong phim ra ngoài đời thực." Hồi tưởng lại những lời nói đó, lòng tôi vẫn còn cảm giác thắt lại, "Tôi đã chấp nhận lý do đó của cậu, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoat-vai/5266717/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.