Edit: cơm trắng chan cà phê
Trước đó.
Khi nghe thấy tiếng chuông cửa và tiếng ra lệnh của Khôi Na, Ân Tửu Tửu đoán rằng người máy sẽ ra ngoài mở cửa.
Khi đó cô chỉ có thể đánh cược một điều —— người máy sẽ phán đoán nhanh hay chậm, nặng hay nhẹ. Chúng được tạo ra để phục vụ Cẩm tộc, khi phát hiện nhân loại xảy ra chuyện, người máy sẽ ưu tiên cứu nhân loại trước.
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Ân Tửu Tửu giả vở trượt chân, đập trán vào tấm gương, máu tươi liền chảy xuống. Cùng lúc đó, cô hét lên một tiếng thảm thiết.
Quả nhiên, cô nghe thấy tiếng chân chạy đến phòng tắm.
Người máy cần phải đi đường vòng dành riêng cho mình để đến phòng tắm.
May mắn rằng nhà của Ôn Ân khá rộng, nhân thời gian này, Ân Tửu Tửu mở nước nóng, nhanh chóng lợi dụng hơi ẩm để che chắn máy theo dõi.
Nhưng người máy vẫn đến quá nhanh.
Trước khi hơi nước kịp bao bọc không gian, Ân Tửu Tửu không chắc rằng hành động của mình có bị bại lộ hay không.
Cô cần phải bất chấp hết mọi nguy hiểm. Do dự một giây, tất cả sẽ thất bại.
Khi người máy đến phòng tắm, cửa còn chưa đóng lại hoàn toàn. Người máy không cần mở cửa liền đi vào, dùng giọng nói quan tâm mà Cẩm tộc đã cài đặt sẵn cho mình: "Cô có sao không?"
Thanh âm của Ân Tửu Tửu yếu ớt vang lên qua màn hơi ẩm: "Vừa rồi tôi bất cẩn trượt chân bên cạnh gương. Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoat-khoi-benh-vien-tam-than/1900052/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.