Edit: cơm trắng chan cà phê
"Con uống rồi mới ngọt, bé ngoan."
"Tôi muốn con trai của cậu."
...
Trên giường lớn là Trương Ngạn Quân nằm yên bất động, nhìn phần bụng phệ của lão, bên tai Chu Khiêm không ngừng vang lên lời của lão, mặt của lão, tay chân của lão. Từng lời, từng chữ của lão đều vô cùng ghê tởm.
Bừng tỉnh, hồi ức của Chu Khiêm hòa cùng ảo cảnh.
Anh nhìn thấy Trương Ngạn Quân cả người toàn là máu. Máu đỏ như lửa nóng đang thiêu cháy từng tế bào máu trên người anh. Cả người anh lại ngùn ngụt lửa giận. Từng tế bào đang thét gào —— giết chết Trương Ngạn Quân.
Khi Chu Khiêm siết chặt con dao, máu đỏ tươi lại hòa cùng ánh hoàng hôn.
Giống như lúc anh tỉnh giấc trong bệnh viện, mở mắt ra, nhìn thấy ánh hoàng hôn đang tan vào màn đêm.
Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu, nhìn thấy Bạch Trụ bên giường bệnh.
Bạch Trụ đang gọt táo.
Mùi táo thơm che lấp đi mùi máu tanh tưởi, cũng từ từ trấn an những xao động trong tâm hồn Chu Khiêm.
Giữa mùi hương nhàn nhạt, Chu Khiêm nghe thấy thanh âm của Bạch Trụ —— y cường điệu mà nói: "Hai chúng ta luôn ở bên nhau từ sáng."
Hai chúng ta luôn ở bên nhau.
Sau khi Chu Khiêm trải qua khủng và luôn sống trong thấp thỏm lo lắng, anh luôn nhớ kỹ những lời này.
Một khi sự việc bị bại lộ, anh sẽ nói với họ điều đó.
Bạch Trụ là nhân chứng của anh.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoat-khoi-benh-vien-tam-than/1899881/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.