Công chúa được gả cho, Trương Nguyên Tài cười thành tên ngốc, đêm động phòng, xốc lên khăn voan đỏ của nương tử, nhìn đôi mắt ướt át tràn đầy nhu tình cùng với đôi môi đỏ thắm kia, chỉ cảm thấy như say như túy, mơ màng đến lợi hại, lăng đầu lăng não nhìn chăm chú khuôn mặt rạng ngời xinh đẹp kia cả nửa ngày cũng không có động tác.
Công chúa ngay từ đầu còn thẹn thùng vô hạn, chờ mãi liền giận, tháo mũ phượng xuống, hung hăng ném lên trên giường, đứng lên liền nhéo lỗ tai hắn : ” Trương Nguyên Tài, ngươi cái đồ mọt sách ! Có phải không hài lòng với ta hay không ?! “.
Trương Nguyên Tài kinh hãi, vội vàng ôm lấy nàng, lấy tay chỉ trời thề, ngọng ngọng nghịu nghịu biểu đạt tình cảm ái mộ, tuy rằng câu đầu nói chẳng ăn nhập với câu sau, nhưng cuối cùng cũng bình ổn lại lửa giận của Công chúa.
Công chúa được hắn ôm, hai má dần dần ửng đỏ, tựa như ráng chiều.
Trương Nguyên Tài kinh diễm không thôi, cũng khẩn trương không thôi, ngồi ở bên giường nhỏ giọng thủ thỉ với nàng một lúc lâu, cảm thấy cảm xúc cũng đã dâng lên, xõa trướng mạn ra liền nhẹ nhàng ôm nàng nằm xuống, vẫn còn chưa nằm xong xuôi thì lại chợt nghe Công chúa kêu lên một tiếng thê lương thảm thiết : ” A —- ! Tên ngốc này ! Mũ phượng đâm trúng ta ! Ngươi không muốn sống có phải hay không ?! “.
” Không phải không phải ! ” Trương Nguyên Tài khẩn trương ôm lấy nàng một lần nữa : ” Đây không phải là do chính nàng ném sao…”
” Ngươi còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339940/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.