Bạch Lê và Du Thanh cùng nhau trở lại nơi đã từng ở trên thiên giới, nhìn một biển hoa hồng thắm, những mảnh lá rụng trên bàn cờ, tư vị trong lòng khó có thể phân biệt được. Phong cảnh vẫn như trước, bọn họ trải qua bao nhiêu long đong lận đận, lần thứ hai về lại nơi đây, rốt cục đã có thể trường tương tư thủ (*),tuy rằng đã chịu nhiều đau khổ.
Du Thanh nhìn quần áo rách lam lũ trên người Bạch Lê, đau lòng không thôi, ôm hắn đến bên giường, hôn thân lên đôi môi khô nứt của hắn, dịu dàng nói : “Năm đó khi còn ở nơi này thì ngươi vẫn chưa hóa thành hình người, bất quá ta đã sớm chuẩn bị quần áo cho ngươi, vẫn luôn ngóng trông có thể mặc vào cho ngươi, ngươi có muốn thử một lần không? “.
” Muốn ! ” Bạch Lê tiếng nói nghèn nghẹn, nhưng đôi mắt lại cười đến nheo lại, nếu không phải hiện tại thân mình hư thoát vô lực, chỉ sợ sớm đã muốn nhảy lên dính nị một chỗ với hắn.
Du Thanh cười vuốt ve mặt hắn : ” Không vội mặc, uống chút nước trước đã”.
” Ừm ! ” Bạch Lê vô cùng cao hứng đáp lời, vô cùng nhu thuận uống cạn hết số nước hắn đưa tới, uống xong vừa nhấc mắt lên liền phát hiện trong phòng có thêm một người, đúng là Lục Áp đạo quân lúc trước vừa ra tay tương trợ, nhất thời tươi cười càng thêm sáng lạn : ” Cám ơn đạo quân ! “.
Lục Áp phi thường hào sảng khoát khoát tay áo : ” Đừng khách khí, ta đã quen với việc hành hiệp trượng nghĩa, không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339938/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.