Chương này hoàn thành dưới sự giúp đỡ của nàng Yuu Murasaki
Trước lúc lâm triều, xe ngựa và cỗ kiệu dừng trước cửa cung nhiều không đếm xuể, văn võ bá quan bên phải một nhóm, bên trái một nhóm tụ tập lại với nhau hàn huyên nói chuyện phiếm, chờ khi cửa cung mở, mọi người lập tức phân ra hai bên trái phải nối đuôi nhau mà vào.
Bạch Lê ghé vào cửa kiệu, không nháy mắt nhìn theo bóng dáng Du Thanh, vốn đã quen với việc sớm chiều bên nhau, nay dù chia xa chỉ nửa canh giờ cũng đã cảm thấy lưu luyến không rời, nhưng nghĩ đến điều này vốn là điều mà kiếp trước mình vẫn luôn chờ đợi, trong lòng lại thấy rất đỗi ngọt ngào, trên mặt treo lên nụ cười ngốc nghếch, nhìn xem làm cho khóe miệng tiếu Hòa giật giật.
Hoàng đế cần cù, mỗi lần lâm triều đều phải tốn gần nửa ngày mới chấm dứt, nhà nào cũng đã quen rồi nên đều canh giờ đến đón người, bởi vậy sau khi cửa cung đóng lại, xe kiệu đưa chủ tử đến và người hầu đều lục tục xoay người rời đi, trước cửa liền lập tức trở nên lạnh tanh, đến cuối cùng, cũng chỉ còn lại có hai đoàn người.
Bạch Lê ló đầu nhìn trái phải, ánh mắt chú ý tới bóng dáng áo xám cao ngất, sắc mặt cứng nhắc như đầu gỗ đang đứng cách đó không xa, hắc hắc hai tiếng, xốc màn kiệu bước ra, vẻ mặt tò mò đi đến trước bản mặt lạnh của người ta: “Sao ngươi còn không quay về a?”
Vân Tê bên hông đeo một thanh kiếm có hoa văn áng mây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339928/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.