Hoàng đế phong Trương Nguyên Tài làm Phò mã, sau khi tỉnh lai thì sửng sốt, suy nghĩ nửa ngày cũng không hiểu tại sao mình lại làm ra quyết định như thế, nhưng miệng vàng lời ngọc cũng giống như bát nước hắt đi, làm gì có đạo lý thu lại? Kỳ thật nếu làm vị hôn phu, Trương Nguyên Tài so ra cũng không kém Du Thanh, chỉ là đến lúc đối mặt với bảo bối nữ nhi, chỉ sợ sẽ bị một phen đau đầu.
Hoàng đế trong lòng đắn đo chuyện này, trăm mối tơ vò không thể giải được, nhưng trên mặt lại làm bộ đến giống như không có việc gì. Còn khi nhìn về phía Du Thanh, trong lòng quả thực tiếc hận nói không nên lời, lúc trước khi đấu thơ vốn nên hảo hảo tưởng thưởng một phen, thế nhưng lại chỉ ban cho có mười cái chân gà, hiện giờ kén Phò mã, lại vứt hắn lên chín tầng mây.
Vị Hoàng đế này cực kỳ yêu thương nữ nhi, nhưng lại càng thêm quý trọng nhân tài, nên trong lòng lúc này cũng không phải nghĩ đến việc làm thế nào để an ủi nữ nhi, mà là làm sao trấn an Du Thanh, Du Thanh này trong mắt hắn quả thực có thể so với Tiết Thường năm đó, thích còn không kịp, nỡ lòng nào mà coi nhẹ? Nghĩ vậy, vội vàng quay đầu thì thầm phân phó một phen với người bên cạnh.
Sau nửa canh giờ, yến hội sắp đến hồi kết thúc, có nội thị trong tay nâng ba đạo thánh chỉ tiến đến, tiếng sáo nhạc dừng lại, mọi người ngồi ngay ngắn.
Đối với tam giáp đứng đầu, nhân ngày yết bảng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339926/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.