Bạch Lê tỉnh lại từ trong ngực Du Thanh, vừa ngẩng đầu liền đối diện với gương mặt ôn nhuận hàm chứa ý cười của hắn, vui vẻ mà rướn lên cọ cọ vào cằm hắn, mặc dù khi ở trong Tiết phủ chỉ có thể ôn tồn nhợt nhạt như thế, nhưng hiện tại trong lòng đã cảm thấy thập phần yên ổn, nên cũng không chấp nhất với việc động phòng như trước nữa, khúc mắc đã được cởi bỏ, chẳng sợ chỉ có thể ở trong ngực hắn mà đi vào giấc ngủ, đều cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
Du Thanh đưa tay xoa lên những sợi tóc mềm mại của hắn, nghĩ đến việc bọn họ suýt chút nữa đã phải cách xa nhau trọn đời, trong lòng vừa đau xót vừa cảm thấy may mắn, nâng mặt hắn hôn lên mi tâm và khóe mắt, trên đôi môi trán đầy sự quý trọng đến vô hạn, thật lâu sau mới buông hắn ra, nhẹ giọng nói:” Lát nữa dậy giúp ta quét tước lại phòng này, ở lâu như vậy, còn cần phải đến phủ Thừa tướng biểu đạt lòng biết ơn một phen”.
“A!” Bạch Lê gật gật đầu, lại tiếp tục dán dính trên người hắn một lát, lúc này mới vui mừng hoan hỉ rời giường mặc quần áo. Hiện giờ toàn bộ gương mặt hắn đều toát ra không khí vui mừng, đi đến chỗ nào cũng giống như đang ăn Tết, sự khoái nhạc trên nét mặt thực dễ dàng thu hút người khác, khiến cho tâm tình của những thí sinh nguyên bản đang thấp thỏm vì chờ đợi yết bảng cũng theo đó mà trở nên sáng sủa hơn.
Du Thanh nói là kêu Bạch Lê làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339922/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.