Bạch Lê ngủ một giấc này là ngủ đến hai ngày, khiến cho Du Thanh cảm thấy một thấy một trận áy náy và đau lòng, ban ngày khi có người đến gõ cửa thì đều phải che khuất cái đuôi hắn cho kỹ lại, còn phải vuốt vuốt cho phẳng lại thay hắn, miễn làm cho người khác có điều hoài nghi.
Những người khác đối với việc hắn ban ngày mà đi ngủ thì cũng không thấy có gì kỳ quái, dù sao cũng biết hắn hai ngày này vẫn luôn canh giữ tại bên giường, nhất định là mệt nhọc, hơn nữa thời gian ghé qua cũng ngắn, dĩ nhiên sẽ không rõ lắm đến tột cùng là hắn đã ngủ bao lâu.
Sáng sớm ngày thứ ba, Bạch Lê rốt cuộc tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền thấy ánh nắng tươi sáng ngoài cửa sổ, nhất thời không rõ ràng lắm chính mình đang ở nơi nào, nhìn nhìn chung quanh mới quan sát rõ được gian phòng này.
Giấc ngủ đã được bổ sung, cơn buồn ngủ cũng tiêu tán, cả người đều trở nên có tinh thần không ít, chỉ là toàn thân bủn rủn vô lực. Bạch Lê giật giật tay chân, nhớ tới chính mình đã làm chuyện thập phần thân mật với Du Thanh, nhìn chằm chằm đỉnh giường mà nheo mắt cười rộ lên, nở nụ cười một lát mới phát giác trong phòng không có thanh âm, vội vàng từ trên giường ngồi dậy:” A Thanh?”
Kêu liên tiếp hai tiếng cũng không thấy có người đáp, Bạch Lê trong lòng hoảng hốt, nhanh chóng từ trên giường đứng lên, vừa định nhảy xuống giường, bỗng nhiên cảm thấy là lạ, cúi đầu nhìn xuống, toàn thân mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339919/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.