Sắp tới cửa trường thi là lúc khí tức Bạch Lê đột nhiên biến mất tăm mất tích, thần sắc Du Thanh lạnh nhạt mà cùng đi đến cửa với những người khác, nhưng trong đầu lại tựa hồ có thể tưởng tượng ra bộ dáng vội vàng chạy ra của hắn, không hỏi hiểu ý mà mỉm cười.
Đại môn trường thi không tiếng động mở ra, ngoài cửa nhất thời vang lên một ít động tĩnh, thư đồng các nhà đã chờ lâu đều sôi nổi ùa lại đây, trong một tràng tiếng kêu “Công tử” thì Bạch Lê kêu một tiếng “ A Thanh “ có vẻ càng êm tai hơn, trong sự hỗn loạn đó, một tiếng xưng hô vui sướng bao hàm tình cảm như phát ra từ tim gan ấy tất nhiên là người bên ngoài không thể nào so sánh được.
Du Thanh thấy hắn là từ chỗ ngoặt chạy tới, biết là bên kia có một ngõ nhỏ yên lặng, ý cười trong mắt càng đậm, càng thấy chắc chắn là vừa rồi hắn đã trộm đi theo bên cạnh mình, đi qua không dấu vết mà bắt lấy tay hắn nắn nắn, lại nhanh chóng buông ra, thấp giọng nói:” Khó có được đi ra ngoài, mua một con gà to béo về, nấu canh cho ngươi uống”.
Tuy rằng các thì sinh đều cùng ở tại Tiết phủ, sống gần với nhau, bất quá trừ bỏ những hoạt động tất yếu thì cũng không quá phận thân cận, bởi vậy mỗi nhà ngẫu nhiên sẽ nổi bếp lên cũng là điều bình thường, nếu nhớ đến thì sẽ tả hữu đưa mỗi bên một chén, khi ngại phiền toái thì chỉ cần quản tốt chuyện trong phòng mình là được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339909/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.