Vào đêm, hai người thập phần ăn ý mà ngủ chung một chăn. Bạch Lê do có kinh nghiệm say rượu đêm hôm trước nên có thêm can đảm, vậy là theo thói quen nhích sát vào bên người Du Thanh, ôm thắt lưng hắn, thấy hắn không phản đối chút nào, trong lòng mừng thầm.
Có lần đầu tiên thì sẽ có lần lần thứ hai, có lần thứ hai liền có lần thứ ba, thế là mỗi ngày hắn đều ôm Du Thanh ngủ, đây chính là tâm nguyện ngàn năm qua của hắn.
Du Thanh nhìn hắn rũ xuống rèm mi, đen như mực vừa dài vừa nhuyễn, hơi hơi cong lên, rõ ràng thần thái phi dương, rồi lại nhu thuận mà mà khép lại, chỉ cảm thấy người này linh khí mười phần. Nhớ lại cái bộ dáng ngốc hồ hồ lúc lần đầu gặp mặt kia, không khỏi bật cười.
Khi đó ngốc không giống ngụy trang, lúc này linh khí nhìn cũng là thập thành thập túc (*),loại mâu thuẫn kì dị này đặt trên người hắn đúng là không có chút nào không hợp, hồn nhiên thiên thành, không nghĩ tới trong lúc vô tình thu lưu ngốc tử, lại càng nhìn càng không khống chế được mà yêu thích.
Bạch Lê rũ mắt cười trộm một lúc lâu, thấy Du Thanh một chút động tĩnh cũng không có, lần thứ hai bắt đầu cảm thấy ủy khuất, giương mắt nhìn nhìn hắn, thấy hắn đang không nháy mắt mà nhìn mình chằm chằm, tim không khỏi nhảy dựng, vui sướng theo đó mà chảy tràn ra, ánh mắt cười đến nheo lại, vui rạo rực mà vươn tay ra sờ tay hắn.
Du Thanh nhìn thấu ý đồ của hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339892/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.