Sau khi vào đêm, mưa vẫn chưa tạnh, trong phòng so với bình thường còn muốn lạnh hơn vài phần, mặc dù đã đóng chặt cửa sổ, nhưng vẫn không chống cự nổi khí lạnh. Du Thanh làm cho Bạch Lê ngủ phía bên trong giường, còn mình thì nằm bên ngoài chống đỡ cho hắn.
Bạch Lê uống chút rượu, cũng không có say quá lợi hại, chỉ là đầu có chút chóng mặt, ý thức nhưng lại thanh tỉnh, còn biết thu cái đuôi lại không cho Du Thanh nhìn thấy, nhưng mà sau khi say rượu thì dễ dàng thất khống, mọi việc đều làm theo cảm tính, hắn giống y chang tảng đá nằm chình ình giữa giường, có như thế nào cũng không chịu dịch chuyển.
Du Thanh thấy trên gương mặt hắn nổi lên hai mảnh đỏ ửng, ánh mắt mê ly, chỉ biết nhìn mình cười ngây ngô, có chút dở khóc dở cười, đành phải nghiêng người nửa ôm hắn đẩy vào bên trong.
Bạch Lê bị động mà bị xê dịch, táp miệng chậc lưỡi vẻ mặt không vui, tròng mắt chuyển vài vòng, nghiêng thân mình hướng qua Du Thanh mà củng củng:” A Thanh, ta lạnh…”
Du Thanh vội vàng nhét tay hắn vào ổ chăn, bắt lấy tay hắn sờ sờ, cảm thấy còn rất ấm áp, sửng sốt một chút, nhịn cười nhìn thoáng qua hắn, lấy chăn của mình đắp lên cho hắn, sau đó chính mình cũng tiến vào.
Đôi con ngươi thủy nhuận đáng thương hề hề của Bạch Lê nháy mắt sáng lên, cắn môi vẻ mặt chờ đợi nhìn hắn thổi tắt ngọn nến rồi nằm xuống cạnh mình.
“ Bây giờ còn lạnh không?” Du Thanh nghiêng thân, trong bóng đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339890/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.