Du Thanh và Bạch Lê hai người một đường đi, một đường hỏi hướng tiến vào kinh thành. Du Thanh chưa từng tới kinh thành, không biết đường đi, mà Bạch Lê vì đã sớm theo Du Thanh cả đời nên đã từng đi qua, nhưng hiện nay hắn không thể nói là mình biết đường, đành phải giả bộ hồ đồ.
Thời gian thi Hội là đầu xuân năm mới, chỉ cần bắt kịp thời gian đến kinh thành là được, mà bọn họ ra khỏi nhà sớm, hoàn toàn không cần phải gấp gáp chạy đi, bởi vậy chuyến này đi cũng không nhanh không chậm, có thể nói là thanh thản.
Trên một đường này, hai người ở chung càng thêm vô cùng thân mật, ngẫu nhiên khi gặp trời mưa hay gió lớn hoặc là trường hợp khác thì việc nắm tay quàng vai đều thập phần bình thường, tự bản thân Du Thanh cũng chẳng thấy có gì không ổn, thần sắc vẫn đều là bộ dáng lãnh đạm, Bạch Lê thì ngược lại, trái tim liên tiếp nhảy lên một lần hai lần không thể khống chế, mỗi lần đều cười đến giống như đóa phù dung nở rộ phiếm ra ánh sáng nhu tình, đẹp đẽ thanh khiết đến không thể tả được.
Tuy nói trên danh nghĩa Bạch Lê là thư đồng của Du Thanh, nhưng Du Thanh chưa bao giớ sai sử hay trách móc năng nề đối với hắn, thậm chí trong tiềm thức cũng bởi vì vòng eo mảnh khảnh, khuôn mặt nhỏ nhắn và dáng người đơn bạc mà sinh ra tình cảm đau tiếc trân trọng. Ngay cả đến việc tìm nơi ngủ trọ đều phải suy nghĩ đến chuyện không thể để hắn theo mình chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoai-ho/1339888/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.