Buổi chiều Thoại Uyên đi học tiếng Hoa ở trung tâm. Hoàng Phi muốn chở cô đi nhưng anh không có bằng lái. Mấy người già lại lo sợ viễn vông nên anh chỉ đành nuối tiếc ở nhà chờ Thoại Uyên tan học. Lúc này nội, ba mẹ và cô út sang thăm nhà thoại Uyên.
Đây được xem là cuộc viếng thăm đầu tiên của sui gia dành cho nhau. Ông bà Thông chào hỏi bà ngoại Thoại Uyên trước. Hoàng Phi cũng thành thật chào họ. Dì út không có ở nhà, chị hai Thoại Khanh đã chở bé Bo đi học võ nên nhà cửa vắng lặng.
Hoàng Phi ngồi cùng ngoại và mẹ vợ tương lai. Nội, ba mẹ anh và cô út ngồi phía đối diện. Bà Thông kín đáo nhìn mẹ Thoại Uyên. Người ta nói muốn biết cô gái như thế nào thì hãy quan sát mẹ của cô ấy. Mẹ của Thoại Uyên có bề ngoài vô cùng dịu dàng, khuôn mặt mang nét đẹp phúc hậu.
Tuy nhiên đừng nhìn vẻ bề ngoài rồi có thể hiếp đáp, dì Vân không thích cãi nhau nhưng rất có chính kiến. Chỉ vì cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc nên dì mới thu mình. Dì hiền lành chứ không nhu nhược. Thoại Uyên giống mẹ ở điểm này. Cô ngây thơ nhưng không ngu ngốc và yếu đuối.
Cô cũng không phải kiểu người thích trốn tránh mà là kẻ dám nghĩ dám làm. Bằng chứng là dù sợ ngoại nhưng nếu cần đấu tranh, cô cũng sẽ vùng lên. Điểm tốt của dạng người này là không xấu tánh và hay suy nghĩ cho người khác, không phải chỉ biết có bản thân.
Vì mong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thoa-thuan-yeu-duong/2727924/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.