“Ở lại với tôi đi. Đêm khuya như vậy, một mình cô đi ngoài đường không an toàn.”
“Nhưng mà, tôi... tôi lạ giường không ngủ được.”
Đường Vũ rũ mắt, nhẹ nhàng buông tay: “Vậy được rồi, cô về cẩn thận.”
Minh Châu gật đầu, đi ra cửa, khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Đường Vũ bỗng ôm đầu, không ‘cẩn thận’ rên rỉ thành tiếng.
Châu Lộ Lộ: “...” Anh cứ thế này làm sao tôi về được!!!
Đường Vũ nằm trên giường chỉ thấy cánh cửa đóng lại không đầy một phút lại mở ra. Khóe miệng nhếch lên một độ cong khó phát hiện, nhưng rất nhanh đã biến mất.
Châu Lộ Lộ đến bên giường ân cần hỏi: “Anh khó chịu ở đâu à?”
Đường Vũ lắc đầu, đôi mày cau chặt: “Chỉ là hơi đau đầu một chút, cô cứ về đi, tôi không sao đâu.”
“Bây giờ cũng muộn rồi, sáng mai tôi về vậy.” Châu Lộ Lộ lạch bạch chạy vào nhà tắm, lấy ra một chiếc khăn ấm đắp lên trán Đường Vũ. “Anh ngủ đi, tôi trông anh.”
Châu Lộ Lộ nằm trên sofa rồi ngủ quên lúc nào không hay, tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi.
Đường Vũ còn chưa dậy. Cô kiểm tra nhiệt độ một chút, thấy Đường Vũ cũng đã hạ sốt rồi liền yên tâm.
Đang định ra về thì người nào đó vừa ngủ say đã thức giấc. Đôi mắt mơ màng, đầu tóc rối bời, quần áo xộc xệch.... vô số hình ảnh không trong sáng xuất hiện trong não bộ của cô gái nào đó.
Châu Lộ Lộ vội vàng bịt mũi. Khụ, khụ, không thể trách cô nha,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-dai-nhan-theo-duoi-vo-yeu/2406109/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.