-Tống Hoài Nam-
Đến tận nửa đêm Tống Hoài Nam vẫn chưa ngủ được. Trong lòng luôn trào dâng một cảm giác kì lạ, rất khó chịu!
Định ra ban công làm một điếu rồi đi ngủ thì một luồng khí lạnh ùa vào làm anh tỉnh cả người.
Lúc này, chợt nhớ ra cô gái nhỏ đang nằm ngoài phòng khách với chiếc khăn mỏng dính ngoài kia liền thấy lo lắng. Lẽ ra anh không nên để cô ấy ngủ ở ngoài. Nhu Ái da mỏng, dễ nhiễm lạnh.
- Con nhóc cứng đầu này... mặc kệ cậu đấy!
Anh cố gắng quên đi nhưng hình ảnh của Hạ Nhu Ái vẫn cứ bám víu lấy tâm trí anh. Không mặc kệ được mà!
Đấu tranh tư tưởng một hồi thì cũng đi ra xem xem cô gái nhỏ sắp đông cứng chưa.
Tống Hoài Nam mở cửa, đi từng bước nhẹ nhàng lại gần người đang thở đều trên sofa.
- Nghịch ngợm cứng đầu như vậy mà dáng ngủ ngoan thật!
Nhu Ái nằm im lặng như một con thỏ trắng nhỏ co ro giữa cái lạnh của mùa đông mặc dù bây giờ chỉ mới là cuối thu.
Da cô vốn mỏng, thêm vào đó là cơ thể gầy gò của cô. Cô không hề giảm cân hay ăn theo một chế độ nào nhưng vẫn rất gầy, dù bị mẹ cô bắt ép ăn nhiều nhưng không biết trôi đi đâu hết.
Ánh mắt Tống Hoài Nam như dõi theo từng nhịp thở của cô, nhìn như muốn khoét sâu vào con gái nhà người ta.
Chợt Nhu Ái nắm chặt chăn, khẽ rùng mình, coi bộ thỏ nhỏ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840137/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.