Sáng hôm sau, Nhu Ái tỉnh dậy thì thấy cả người đau nhức, đặc biệt phần bên dưới rất nhói. Gắng sức ngồi dậy thì cô bị một lực mạnh kéo vào lòng, vòng tay gác chân qua ôm cô thật chặt.
Cô hét lên một tiếng kinh hãi. Tống Hoài Nam lười biếng cắm mặt vào hõm cổ trắng ngần của cô như vẫn còn lưu luyến mùi hương tối qua.
Lúc này Nhu Ái mới giật mình bất ngờ. Tại sao Tống Hoài Nam lại ở đây? Hơn nữa cả hai còn... không mặc gì cả.
Giấc mơ hôm qua là thật sao?
Cô hoảng loạn, nội tâm gào thét.
Hôm qua vừa có một giấc mộng xuân với chính người bạn thân của mình. Vậy mà hôm nay lại phát hiện giấc mơ đó là thật.
Cô hận không thể một dao tự kết liễu đời mình ngay lúc này.
Những kí ức của "giấc mơ" hôm qua bắt đầu lặp lại một lần nữa trong đầu cô. Chính cô là người đã chủ động hôn Tống Hoài Nam trước.
Xấu hổ chết mất! Sau lần này cô phải đối mặt với Tống Hoài Nam như thế nào đây?
- Tống..Tống Hoài Nam?
Anh nghe tiếng cô gọi mới từ từ mở mắt. Dáng vẻ mới ngủ dậy của anh rất ấm áp, khác hẳn với cái vỏ bọc lạnh lùng anh tự tạo cho mình.
- Dậy sớm thế? Em không mệt sao, hôm qua...
Nhu Ái nhanh tay chặn những lời lẽ xấu hổ sắp phát ra từ miệng anh, cả mang tai và mặt đều đỏ bừng.
Nhưng mấy giây sau cô liền rụt tay lại như rùa rụt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840132/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.