Em có thể đi theo tiền bối để học hỏi không ạ?
Nhu Ái nói một cách rụt rè. Cô cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, hai tay đan chặt vào nhau vì sợ rằng anh sẽ chê cô phiền phức.
Nặc Ngôn nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt mang chút nét cười. Nắng buổi sáng xuyên qua cửa sổ đổ xuống cô, một cảnh đẹp đến động lòng người.
- Vậy thì đừng ngồi thừ ra đó nữa, đi theo tôi.
Niềm vui đến bất chợt làm Nhu Ái xém chút nữa là kích động nhảy lên. Cô đu thần tượng thành công rồi.
Cô mau chóng đứng dậy, cầm theo cuốn sổ mà bố đã tặng trong ngày trung thu, háo hức chạy theo sau Nặc Ngôn.
Trên khuôn mặt thanh tú đáng yêu được vẽ lên một nụ cười càng làm cho người ta muốn chạy lại bẹo má một cái.
Cô theo anh vào từ phòng hồi sức tích cực cho đến phòng phẫu thuật. Cứ tưởng rằng mình chỉ việc đi xem, nào ngờ cứ một chút anh lại hỏi cô một câu hỏi chuyên môn, may mà cô nhanh nhạy nên trả lời được kha khá.
Anh cũng rất kiên nhẫn dạy bảo, những cái cô không biết anh đều giải thích một cách cặn kẽ chứ chẳng tỏ thái độ khó chịu gì.
Kể ra Trương Nặc Ngôn cũng là kiểu người ngoài lạnh trong nóng như Tống Hoài Nam.
Nặc Ngôn thấy cô chăm chú học hỏi, một chút lại loay hoay cắm cúi ghi vào cuốn sổ nhỏ.
Xem ra cô khác hoàn toàn với đa số cô gái ngoài kia, thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840084/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.