Không có vấn đề gì nghiêm trọng!
Trương Nặc Ngôn săm soi chân cô một hồi rồi đưa ra kết luận.
Đây chỉ là bệnh nghề nghiệp, lúc nãy thấy Nhu Ái bước đi hơi khác thường liền vội đi tới khám xem, quên mất cô cũng là một bác sĩ.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh khi không mặc áo blouse.
Ngày thường đã rất có khí chất, bộ vest đen hôm nay được điểm xuyến bằng ghim cài áo hình sợi lông bằng kim cương càng làm anh trở nên anh tuấn hơn bất cứ ai trong bữa tiệc này.
Khi đứng gần Nặc Ngôn cô không hề có cảm giác anh là người kiêu căng như mọi người trong bệnh viện nói, ngay cả khi sở hữu một khuôn mặt thế này và một profile khủng.
Hoàn toàn khác biệt với những thiếu gia nhà giàu ăn chơi trác táng.
- Cảm ơn, không ngờ lại gặp anh ở đây.
Cô tưởng rằng "trạch nam" coi bệnh viện là nhà như anh, thời gian nghỉ ngơi còn không có nên sẽ chẳng bao giờ lui tới những bữa tiệc ồn ào như thế này.
Không ngờ khi gặp rồi mới biết anh còn có một mặt đầy soái khí đến vậy.
- Tôi từng là bác sĩ phẫu thuật cho chủ tịch Tống.
Trước đây ông Tống có một khối u ác tính trong người. Nhờ vào tài năng phẫu thuật nổi tiếng của Nặc Ngôn mà ông đã hoàn toàn khỏi bệnh.
Từ lúc đó ông luôn gọi anh trong những dịp đặc biệt, như một cách để bày tỏ sự biết ơn.
Chợt những nốt nhạc từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tho-con-em-roi-vao-tay-soi-roi/2840076/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.