Nếu hôm nay thay đổi thành cô phối âm thì liệu có thể tạo ra hiệu quả như thế không?
Cuộc sống chưa bao giờ có tự dưng thành công mà chỉ có không ngừng nỗ lực nỗ lực lại nỗ lực.
Thực lực hiện tại càng cao thì quá khứ phải trả giá càng nhiều.
“Cưng à.” Ngụy Nam duỗi cánh tay ôm chầm lấy bả vai cô, cười ngả ngớn: “Anh rất thích ánh nhìn này của em đấy.”
“……” Vừa nghe đã biết những lời phía sau chẳng đứng đắn gì, Thích Hân Nhiên nghiêng đầu né tránh khuôn mặt điển trai đang thò tới của anh, thuận tiện giơ tay cản đôi môi anh lại: “Anh đừng vớ vẩn, mình đang ở chốn đông người đấy.”
Ngụy Nam mỉm cười, anh chỉ đành véo má cô một cái chứ không dám làm quá mức.
Trong hậu trường ồn ào nhốn nháo, các diễn viên mới diễn xong còn đang hưng phấn chia sẻ tâm trạng, ekip và ban hậu cần cũng đang tất bật thu dọn trạng phục diễn với đạo cụ dựng bối cảnh, dường như không ai nhớ tới tình huống vừa rồi trên sân khấu.
“Này! Chủ nhiệm đã trở lại rồi!”
Cô bước vào, tất cả đều quay lại rồi ồn ào muốn mở tiệc ăn mừng. Trước đó trong phòng tập không dám chụp lén, bây giờ tất cả đều lấy điện thoại ra chụp chủ nhiệm với bạn trai chủ nhiệm tung lên nhóm chat, có người còn thêm mắm dặm muối bảo họ rải cơm chó khắp nơi.
Ngụy Nam khá bình tĩnh, có vẻ còn vờ vô tình dịch sát vào người cô như sợ mọi người chụp được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thit-truoc-yeu-sau/2498884/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.