“Ý trên mặt chữ đó.” Ngụy Nam cúi đầu nhìn cánh tay bị cô túm chặt, mượn động tác cởi áo để tránh khỏi cô: “Anh vừa xuống máy bay đã gửi tin nhắn cho em, em không đáp, tóm lại anh không thể kéo hành lý đợi ở sân bay đúng không.”
“Em…… Khi đó còn chưa dậy.” Thích Hân Nhiên nhìn anh: “Hơn nữa anh cũng đâu bảo với em anh bay chuyện mấy giờ.”
“Được rồi, lại là anh sai, anh nhận.” Ngụy Nam nhếch môi: “Em ngủ ngon nhỉ, tối hôm qua anh gần như suốt đêm không ngủ đấy.”
Lí do vì sao, trong lòng cả hai đều rất rõ ràng.
Thích Hân Nhiên nhất thời không biết nói gì.
Cô muốn nói bản thân cũng mất ngủ đến hai ba giờ sáng mới thiếp đi, nhưng so với người cả đêm không ngủ thì mấy tiếng mất ngủ của cô dường như có vẻ không đáng kể, vì thế cô yên lặng quay người đi vào bếp rót cho anh cốc nước nóng.
Anh không từ chối cũng chẳng cảm ơn, duỗi tay nhận lấy cốc nước, thổi thổi làn khói bốc lên.
Sau đó chậm rãi uống.
Như là đang đợi cô mở miệng trước.
Mở miệng……
Nói gì? Nói như thế nào?
Rõ ràng tối hôm qua đã nghĩ ra rất nhiều lời muốn nói với anh, giờ phút này anh đang đứng ngay trước mặt thì trong đầu cô lại trống rỗng, cứ như cái máy hỏng chẳng nói được nửa câu.
“Sao nào.” Ngụy Nam cong môi nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, chỉ lạnh nhạt để trên khóe miệng: “Ngay cả nói cũng không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thit-truoc-yeu-sau/2498869/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.