Ta biết ngay là Tử Du sẽ không tin đâu. Hơn nữa có đánh chết hắn cũng không tin được.
Đám tang của Ngự Vương đã qua một năm, ta bỗng dưng dẫn theo một mỹ nhân giống hắn như đúc trở về Ngoại ti tỉnh.
Mà bé con mập mạp của Tiểu Mai còn biết bò loăng quăng khắp nơi rồi.
Trong lúc đám hạ nhân đang nhìn chúng ta như gặp quỷ, Tiểu Mai khóc lóc bổ nhào về phía ta.
“Đại nhân!”
Ngay lúc bị Tiểu Mai nhào tới, ta liếc mắt xem Tử Du đứng trân trân trước bàn, tay bóp chặt bút, cả người cứng ngắc, còn cằm sắp rơi chạm đất.
“Đại nhân! Là ngài sao! Là ngài sao!” Tiểu Mai vừa khóc vừa cười xoa nắn mặt ta, chỉ sợ vừa chạm vào, ta liền vỡ nát, “Thật là đại nhân sao!”
“Là ta là ta.” Ta chụp được tay Tiểu Mai đang nhéo loạn xạ, cười khổ nói, “Ngược lại ta không nhận ra ngươi nữa rồi, sinh em bé xong, ngươi lại mập ra nhiều như vậy.”
Ta thuận thế không dấu vết nhéo nhéo bụng nàng, khẽ lắc đầu nói, “Chí ít hai mươi cân…”
“Bốp~.”
Tiểu Mai cho ta một quyền, sau đó dùng khăn lụa vỗ vỗ mặt, nín khóc mỉm cười, “Quả nhiên là đại nhân.”
“Mau… Mau vào…” Tử Du cuối cùng cũng hoàn hồn, kéo ta tiến vào đại đường.
————————————————————————————
Phong trần một ngày, ta đã mệt bết xê lết. Tử Du và Tiểu Mai quẳng chính vụ sang bên, tất tưởi đi chuẩn bị rượu thịt.
Về tới căn phòng quen thuộc, ta chỉ muốn cắm đầu ngã vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998954/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.