Lâm An được lão âm dương sư thu làm đệ tử.
Ta không sao hiểu được, con thỏ nhãi ranh chẳng phải yêu quái ư, sao mà uy phong dữ vậy nhỉ.
Nói thật ra thì, thời điểm nghe được cây thần Phù Tang chỉ là hư ảo, ta thực sự là không cất nên lời.
Không mảy may nghi ngờ lời nói của Trọng Hoa quân.
Ra khỏi đền thờ, ta cả đường bước theo sau con thỏ nhãi ranh.
“Còn có ai khác biết không.”
“Đó là âm dương sư có uy tín nhất ở Bình An kinh rồi.” Con thỏ nhãi ranh nói, “Ông ta cũng không biết, chỉ có thể hỏi bà ấy thôi.”
“Ai?”
“Đi theo ta.”
Ta chân xỏ guốc gỗ, xiêu xiêu vẹo vẹo theo sát sau lưng hắn.
Thứ này ta thực sự đi không quen. Ba bước hơi liêu xiêu, năm bước vẹo cả người.
Bất đắc dĩ, ta đành túm lấy tay áo con thỏ nhãi ranh, khoác lên cánh tay hắn.
“Đi lên núi.”
Con thỏ nhãi ranh chỉ chỉ phương xa.”Nhất định bà ấy biết.”
“Bà ấy là ai.”
“… Đi theo ta là được.”
“Ngươi nói đi, bà ấy là ai vậy…”
“Mẫu thân ta…”
Ta, “…”
Kể ra thì, ta nhớ là trước đây khi đạo sĩ Thừa Thiên quan tới, ta còn lấy một tờ phù chú dán lên trán hắn. Lão đạo sĩ kia cực kỳ lợi hại, có thể nhìn thấy long khí của ta, sao lúc đó lại không vạch trần con thỏ nhãi ranh là hồ ly chứ nhỉ.
Còn có khi ở Bột Hải, hình như hắn không hề sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thinh-the-truong-an-da/2998948/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.